Why you feel what you feel | Alan Watkins | TEDxOxford

Why you feel what you feel | Alan Watkins | TEDxOxford

TEDx Talks

0:00 Translator: Nhị Khánh Trần Reviewer: Ai Van Tran

0:08 Chào buổi chiều.

0:09 Thật vinh dự khi có thêm cơ hội được đứng đây.

0:12 Hôm nay tôi sẽ nói về các bạn.

0:16 Và hy vọng chia sẻ với các bạn,

0:19 mộtý tưởngđã tạo nên sự thay đổi lớn trong cuộc đời tôi

0:22 và hy vọng nó cũng có thể thay đổi cuộc đời của chính bạn.

0:26 Thực ra, tôi dành cả đời chỉđể nghiên cứu về con người.

0:29 Khi còn nhỏ, là con út trong gia đình có bốn người con,

0:32 tôi luôn dành thời gian quan sát anh, chị mình

0:35 nội chiến với nhau,

0:38 và cố tìm cách tránh xa những cuộc xung độtđó.

0:40 Sau này, tôi có cơ hội được huấn luyện trở thành bác sĩ,

0:43 và vài bạn có thể biết rằng

0:45 tập huấn về y tế là cơ hội tuyệt vời nhất,

0:48 bởi bạn được tận mắt chứng kiến những đau khổ của loài người

0:52 mỗi ngày.

0:55 Tôiđã từngở trong phòng nơi bệnh nhân chết trước

0:58 mặt mình,đó quả là khoảng khắc khó tả.

1:00 Tôi cũng từngở nơi sự sống mới chào đời;

1:03 Tôi giúp một số đứa trẻ chào đời, trongđó có ba trong bốn con trai tôi

1:09 một trong số chúng đang ngồiở đây.

1:11 Chào con trai.

1:12 (Cười) (Đứa con trai từ khán đài) Chào cha!

1:19 Từđó, tập huấn y tế là cuộc trải nghiệm đầy ấn tượng.

1:23 Tôi trở thành một nhà nghiên cứu, ban đầu tôi là nhà miễn dịch học,

1:26 tôiđã nghiên cứu sâu những chi tiết nhỏ nhất

1:28 làm thế nào các tế bào bạch cầu cuộn dọc bên trong các mạch máu

1:33 và với các phân tử kết dính một cách tinh tế,

1:35 dính và vắt giữa các tế bào nội mô

1:38 và chống sự nhiễm trùng.

1:40 Gần đây hơn tôi là một nhà thần kinh học.

1:42 mứcđộ nano.

1:43 Và cũngở quy mô lớn hơn.

1:44 Và cũngở quy mô lớn hơn nhiều.

1:46 Tôi có cơ hội làm việc với các CEO và những nhà lãnh đạo khắp thế giới

1:50 tại một số công ty lớn nhất và đa quốc gia của chúng tôi,

1:53 nhìn vào các mối quan hệ xã hội tiềm ẩn và các hệ thốngđể quyết định sự thành,

1:58 bại của một công ty.

2:00 Như bạn từng nghe,

2:01 tôiđã làm việc với những vận động viên ưu tú

2:03 và giúp họ đoạt các huy chương vàng.

2:05 Tôi đọc và học rất nhiều.

2:07 Suốt thời gian qua, có một câu hỏi cứ mãi đeo bám tôi,

2:11 kiểu như muốn ăn mòn bộ não của tôi.

2:14 Và câu hỏiđó là:

2:15 nếu có thể dạy cho chính bạn, con bạn hay bất kì ai một điều

2:22 bạn sẽ dạy họ điều gì?

2:23 Điềuđó là gì?

2:25 Bạn chỉ có thể dạy một điều

2:27 trong tất cả những gì tôiđã học và hiểu được,

2:29 vàđó chính là thứ hôm nay tôi muốn chia sẻ

2:31 Điềuđó là gì?

2:32 Không phải là'' ăn một quả táo'' đâu nhé.

2:37 Ta sẽ nói về nó.

2:38 Nhưng trướcđó, tôi muốn các bạn nhớ lại câu chuyện của mình.

2:42 Tôi không biết liệu bạn có còn nhớ,đó một khoảng

2:45 thời gian trước khi bạn biết mình tồn tại.

2:48 Với vài người có thể là tối thứ sáu tuần trước, sau khi tỉnh rượu.

2:51 (Cười) Nhưng khi ta lớn lên, có một khoảng khắc trong cuộc đời-

2:56 và nó thật sự rất tuyệt vời nếu bạn chứng kiến được-

2:59 nơi bạn nhìn thấy, khoảng lúc một tuổi-

3:01 có thể xảy ra sớm hơn, hay muộn hơn một chút,

3:03 nhưng đâuđó khoảng một tuổi-

3:04 mà một đứa trẻ nhận ra mình tồn tại như một thực thể vật lý.

3:08 là lúc chúng nhìn vào gương và thốt lên,'' Oh, là mình nè!''

3:13 Chúng cử động bàn tay và bàn tay cử động,

3:15 và rồi nhận rađó là chúng.

3:17 Nghĩa là chúngđã có nhận thức về thân thể, nếu bạn đồngý.

3:20 Nhưng chúng vẫn chưa phát triển nhận thức về cái tôi cảm

3:22 xúc,đó là lý do tại sao bạn trở nên nổi loạn.

3:25 Nên khi đứa bé hai tuổi đói bụng,

3:26 thế giới đang đói, vậy tại sao ta không ăn?

3:30 là sức mạnh và tính vị kỷ trong một đứa bé hai tuổi.

3:33 là nơi chúng kiểm tra sức mạnh của mình.

3:38 Vì thế lúcở siêu thị

3:39 chúng sẽ'' Mẹ, mẹ, cáiđó, con, con,đồ ăn,đồ ăn, con,đồ ăn,''

3:43 và chúng làm bạn cực kì khó chịu.

3:45 Ta có thể chứng kiến được, khoảng khắc này chúng chợt nhận ra

3:50 chúng không chỉ hiện hữu thực sự

3:52 mà những cảm xúc của chúng thật không phải là của bạn.

3:55 Bạn có thểđã chứng kiến điều này

3:57 khi một đứa trẻ bước dọc theo lối điở siêu thị,

4:00 mắt chúngđỏ hoe, dằn vặt trong sự thất vọng và cơn thịnh nộ

4:05 khi không thể có thứ chúng muốn,

4:07 sauđó chúng nhìn bạn, và hoàn toàn bối rối,

4:10 kiểu: ''Sao bạn không khóc?''

4:11 ''Ta đang đói mà; ta muốn những thỏi sô cô la kia.''

4:13 (Cười) Đôi mắt chúng đầy sự rối bời,đó như một ngàn cái nhìn chằm chằm.

4:19 là lúc sự nhận thức về cái tôi cảm xúc hiện hữu,

4:22 tách rời chúng khỏi bố mẹ, hay người trông trẻ.

4:25 như là cấpđộ hai,

4:27 nhưng phải đến khi chúngđộ ba đến sáu tuổi

4:29 thì chúng mới bước vào sự ''Quan niệm về bản thân,''

4:32 và một phần của sự hiện hữuđó là sự nhận thức về cái tôi.

4:35 Nó giống nhưý thức vậy,

4:37 là khi chúng bắt đầu nhận thức được

4:39 chúng không chỉ tách biệt về mặt cảm xúc và thân thể

4:42 mà còn cả cái tôi riêng.

4:43 Thời kì này phát triểnởđộ ba đến sáu tuổi.

4:46 Một trong những điều xảy ra

4:47 trong quan niệm về bản thân là ngôn ngữ.

4:49 Bản chất ngôn ngữ là một khái niệm:đó là âm thanh đại diện cho một thứ gìđó.

4:53 Thế nên khi sự hình thành quan niệm về bản thân diễn ra,

4:56 ta bắt đầu đặt tên cho mọi vật trên vũ trụ-

4:59 bạn biếtđó, mèo, chó, dơi, quả bóng, cửa sổ, vâng vâng.

5:02 Từđó thế giới thực sự hiện hữu, và ta bắt đầu có thể điều khiển nó.

5:06 Trẻ em trongđộ tuổi từ ba đến sáu

5:08 học được khoảng sáu từ mới mỗi ngày.

5:10 Việc tiếp thu ngôn ngữ phi thường này cứ thế tiếp diễn.

5:13 Nhưng từ cấpđộ bốn,

5:15 gọi là sự nhận thức cụ thể,

5:17 chúng bắt đầu học các quy luật điều khiển các khái niệm.

5:20 Khiđó chúng dần hiểu được rằng:

5:23 Tại sao chó là chó, mà mèo là mèo?

5:25 Tại sao mẹ là mẹ, mà bố là bố?

5:27 Đâu là quy luật?

5:28 Đếnđộ tuổi từ sáu đến chín

5:31 sự hài hước bắt đầu diễn ra.

5:32 Nếu bạn nói với một đứa bé bảy tuổi,

5:34 bạn có thể diễn trò bằng cách chơi ăn gian-

5:37 nhìn con mèo kêu woof-woof kìa?

5:39 Không đời nào!

5:41 Mèo phải kêu meo chứ!

5:43 Nó đâu phải kêu woof-woof.

5:45 Và điềuđó khiến chúng cười, bởi bạn đang chơi ăn gian.

5:49 Đây là toàn bộ các quy tắc diễn raở một đứa trẻđộ sáu đến chín tuổi.

5:54 làđộ tuổi mà hầu hết chúng ta

5:57 vẫn còn trú ngụ...

5:59 (Cười) Hầu hết mọi người bạn gặp 20, 30, 40 tuổi

6:05 nhưng bên trong chỉ mới chín tuổi thôi.

6:07 (Cười) Ta đều nhìn thấy cùng lúc:

6:11 họ mất kiểm soát và hành xử như trẻ con.

6:13 Việc này rất phổ biến.

6:15 thường là trong những năm đầu tuổi thiếu

6:17 niên,để vượt qua cái tôi mạnh mẽđóđể phá

6:19 vỡ các quy tắc,đó là lý do tại sao bạn có mâu thuẫn thời niên thiếu.

6:23 Bạn sẽ chứng kiến điềuđó, trong khi bố mẹ ra sức cấm cản,

6:26 như một việc xấu.

6:27 Đây là giai đoạn phát triển!

6:28 Bạn không nên cản trở nó; Con trẻ đang thử nghiệm các quy luật.

6:31 Không lâu sauđó trận chiến diễn ra:

6:33 mẹ nói con về nhà lúc 10 giờ, con muốn về lúc 11 giờ.

6:36 Mẹ bảo con phải trung thực, nhưng mẹ đâu có làm vậy,

6:39 và cuộc chiến bùng nổ.

6:40 Và thời niên thiếu của chúng hỗn loạn.

6:43 Bất kể ai thắng trận chiến này, dù là bố, mẹ hay con cái,

6:47 mọi chuyện cũng bị lãng quên sau vài năm.

6:49 Vậy cuối cùng, dù ai thắng trận chiến

6:52 bọn trẻ đều bỏ nhà đi cả- hy vọng là vậy.

6:54 (Cười) (Vỗ tay) Chúng bỏ đi!

7:03 Đúng chứ?

7:05 Khiđó bố mẹ đưa xã hội vào

7:08 và áp đặt các quy tắc.

7:10 Thế nên nhiều người quay lại khuôn mẫu

7:13 không phảiđể thay đổi màđể tuân theo những quy tắc,

7:16 bằng việc tin ta phải có bằng cấp,

7:19 ta phải có công việc, mối quan hệ, xe hơi, nhàở,

7:23 ta phải có những thứđóđể trở thành một công dân của xã hội.

7:27 Thế nên, ta bắt đầu tuân theo các quy tắc, ta vào công ty,

7:29 và bắt đầu làm việcđể thăng tiến sự nghiệp,

7:33 theo các quy tắc.

7:35 Thế nên bạn sẽ gặp nhiều người đangở trong khuôn mẫuđó,

7:38 và họ sống theo khuôn mẫu.

7:40 Bạn sẽ nghe mọi người nói rằng:''Đó không phải

7:42 là cách ta làm việc tại công ty này.''

7:44 Bạn sẽ là Giám đốc điều hành, Tôi sẽ là Giám đốc Tài chính.

7:47 là cách chúng ta làm việc tại đây.''Đó chính là

7:49 hàng loạt các quy tắc ta đang tuân theo,

7:51 và thường ta thậm chí khôngý thức được nó.

7:53 Nó sẽ xuất hiện suốt cuộc đời bạn;

7:56 thậm chí bạn không nhận ra mình đang chạy theo nó.

7:58 Đồng thời, những quy luật này xuất hiện

8:00 mà chưa có sự cho phép của bạn;

8:02 chúng bị áp đặt bởi cha mẹ và xã hội.

8:05 Thậm chí ta còn chẳngý thức về nó.

8:07 Nếu may mắn, bạn có thể làm một cuộc nổi dậy.

8:10 Đôi lúc trong cuộc sống,

8:12 những chuyện khủng khiếp xảy ra nhằm thúc bạn tự hỏi về những quy luật.

8:15 Hầu hết mọi người chưa gặp tình huống này

8:17 hoặc nếu có, thì nó chẳng khiến họ tự đặt câu hỏi.

8:20 có thể là mất đi những người thân yêu,

8:22 sự rạn nứt trong mối quan hệ, hay điều kinh khủng nàođó,

8:25 thườngởđộ tuổi trung niên.

8:27 Khiđó bạn bước vào thời kì gọi là ''căn bệnh củaý nghĩa''

8:30 xảy đến với bạn,

8:32 khi điều gìđó tồi tệ hơn những gì bạn hình dung.

8:34 Tôiđã luôn tuân theo các quy tắc, nhưng tôi chẳng nhận được gì cả.

8:38 Tôiđã nghĩ nếu mình là một công dân của xã hội,

8:41 có một công việc tốt, chỗở tốt, đóng thuế đầyđủ,

8:44 thì mình sẽ hạnh phúc và sung sướng suốt đời;

8:47 Thực tế thì tôi không được như thế.

8:49 là căn bệnh củaý nghĩa và nó là một cơn đau thực sự.

8:52 Nếu theo tôn giáo, nó được gọi là luyện ngục.

8:56 tôi là địa ngục trần gian.

8:57 Mọi người khi đối mặt với giai đoạn này, họ thường bịđả kích,

9:00 họ trở nên buồn chán,tiêu cực và cứ thế,

9:03 bởi thực chất họ đang chìm trong cơn đau.

9:05 Có hai chiến lượcđể đối phó với nỗi đauđó.

9:08 Chiến lược đầu tiên-

9:10 thuốc ngủ.

9:11 (Cười) Bởi nếu tôi có thể quên điý nghĩa sống,

9:17 đây là một câu hỏi hiện sinh-

9:19 nếu tôi lãng phí tối thứ sáu,

9:21 thì tôi không cần phải nghĩ đâu làý nghĩa của những chuyện này.

9:24 Nó dần mờ nhạt như một câu hỏi.

9:26 Nên khi ai làm việc này mỗi tối, mỗi tuần, họ lãng phí cuộc sống,

9:31 bằng việc uống rượu và thuốc.

9:32 Nhưng vấnđề là khi cơn say qua đi,

9:35 câu hỏi lại quay trở lại; nó vẫn cònđó.

9:39 Bạn không thể trả lời nó.

9:40 Nếu thông mình, bạn sẽ nhận ra thuốc ngủ chẳng giúp ích gì.

9:43 Rồi bạn bước vào chiến lược thứ hai là sự sao lãng.

9:46 Có rất nhiều kiểu sao lãng khác nhau.

9:49 Sự sao lãng dễ hiểu nhất là bạn muốn trở thành người nghiện tập gym.

9:53 Cùng hoạt động cơ bắp nào.

9:55 Bởi khi cơ thể tôi nóng lên, tôi chẳng cònđể tâm đến câu hỏi nữa.

9:59 Vì thếđể có'' thân hình đẹp'', tôi vùi đầu vào tập gym,

10:04 kích hoạt hóc môn endorphins và cứ thế.

10:07 Nhưng bạn nhận ra khi kết thúc việc tập gym,

10:10 câu hỏiđó lại xuất hiện.

10:11 Nên tập gym chẳng trả lời được cho câu hỏi.

10:13 Có thể bạn sẽ dùng đến một chiến lược rất phổ biến,

10:16 tình dục...

10:17 Đúng chứ?

10:18 Bởi lúc tôi đắm mình trong sự ân ái của tình dục,

10:21 tôi không còn nghĩ đến câu hỏi nữa, bởi tôi đang bận làm việc ấy.

10:25 (Cười) Nhưng hãyđểý, khi hành động ấy kết thúc,

10:32 câu hỏi chết tiệt ấy lại xuất hiện.

10:35 Thế nên vài người trở nên cáu gắt hơn: tôi sẽ quan hệ với hai người nữa,

10:38 (Cười) Khiđó cả một đám đông-

10:41 cố gắng hết sứcđể thoát khỏi câu hỏi phiền phức này:ý nghĩa của cuộc sống.

10:48 Vậy nếu tình dục chẳng giúp gì, mà thực chất là vậy mà,

10:51 khiđó bạn sẽ tìm đến vật chất: giày!

10:54 Tôi sẽ đi mua vài đôi giày.

10:56 Một chiếc xe hơi, một ngôi nhà hay một chiếc du thuyền

10:59 Ta chìm vào của cải vật chất,

11:00 hay thường những người ta nhìn thấy trong công nghiệp

11:03 tham công tiếc việc

11:04 và nghiện làm việc.

11:05 Bởi trong lúc bận làm việc, làm bất kì điều gì,

11:07 tôi không còn phải nghĩ về câu hỏi ấy nữa.

11:09 Không cách nào trên đây giải quyết vấnđề cả.

11:11 Bởi ta nhầm tưởng

11:13 rằng vấnđề nằmở ngoài kia, và giải pháp nằmở ngoài kia,

11:16 trong khi vấnđề thực sự nằmở trong đây.

11:19 Bạn không thể trút bỏ cảm giác trống trãi, bất ổn,

11:23 bằng những giải pháp bên ngoài được.

11:26 Hãy ngừng việc tìm kiếm từ bên ngoài đi, mà hãy nhìn vào trong này,

11:29 và đặc biệt nhìn kĩ vào những trải nghiệm cảm xúc của chính bạn.

11:33 Giờ, hầu hết mọi người sống mà chẳng hềđể tâm đến cảm xúc,

11:36 đặc biệt là đàn ông, đúng chứ?

11:38 Nếu aiđó nhắc đến từ ''cảm xúc'', ta đều chạy thụt mạng.

11:43 Cảm xúc là năng lượng cho sự chuyển động, chúng là tín hiệu sinh học tổng hợp:

11:46 các tín hiệu tạo thành nhịp đập của tim,

11:49 lòng bàn tay đẫm mồ hôi, sự căng cơ

11:51 hay bất cứ thứ gì diễn ra trên cơ sở sinh học,đó

11:54 là mô hình năng lượng khuôn mẫu- năng lượng trong chuyển động,

11:57 chúng là chuyển động điện tử.

11:58 Hiện tại, ta đều mang cảm xúc trong từng phút giây.

12:01 ngay cả giới đàn ông chúng tôi.

12:03 Tuy nhiên, cảm giác là thứ hoàn hoàn khác.

12:05 Cảm giác là sự nhận thức bên trong suy nghĩ về nguồn năng lượng.

12:08 Thế nên năng lượng luôn có mặtởđó

12:10 nhưng ta không cần cảm nhận nó,

12:12 vàđó là nơi ta bị mắc kẹt-

12:13 ta chưa thực sự họcđể hiểu đời sống tình cảm của chính mình.

12:18 Dođó, ta sống bằng việc tin cách ta cảm nhận mỗi phút giây

12:22 đều bởi người khác gây ra.

12:23 Thực ra ta nói điều này:'' Bạn khiến tôi khó chịu,'''' Bạn làm tôi buồn,''

12:28 ''Bạn khiến điềuđó xảy đến với tôi,'' và ta chỉ tay vào mọi người,

12:32 và tin chính họ là nguyên nhân khiến ta không vui.

12:35 Hãy chúý: không ai làm gì bạn cả.

12:39 Không ai khiến bạn cảm thấy như thế cả.

12:41 tôi là, bạn nghĩ điều gì xảy ra

12:43 khi bạn thất vọng vì aiđó?

12:46 Họđã đến gặp và gieo thất vọng vào bạn,

12:48 bằng hoá chất của sự thất vọng sao?

12:51 Liệu họđã tạo ra tín hiệu dẫn truyền sự thất vọng,

12:53 sóng áp, sóng âm?

12:55 Không đời nào.

12:56 Mà chính bạn làm đấy.

12:58 Bạnđã tạo nó từ bên trongđể phản ứng với những hành xử không tốt của họ.

13:03 Thế nên, nếu thừa nhận chính bạn đang làm điềuđó,

13:08 không phải họ, mà chính bạn-

13:10 thì sự thật sẽ giúp bạn thoát ra khỏi vị trí người bị hại,

13:15 và nó vượt qua ngưỡng sở hữu.

13:19 chính là sự chuyển mình quan trọng mà bạn sẽ làm trong đời.

13:22 giúp bạn hình dung được điềuđó,

13:24 trước hết, bạn phải hiểu mình đangở đâu trong vũ trụ của cảm xúc.

13:28 Nếu tôi cho bạn năm phútđể viết ra những cảm xúc hiện tại của mình,

13:32 bạn sẽ liệt kê một danh sách cảm xúc,

13:34 và nói:'' Được rồi, giơ tay lên, ai có bao nhiêu nào,

13:36 tađã làm kiểm tra bạn có bao nhiêu rồi,

13:38 trung bình trong khán phòng này sẽ có khoảng

13:41 mười đến mười hai kiểu cảm xúc.

13:42 Trong khi có 34,000 cảm xúc mà bạn có thể trải nghiệm.

13:47 Hầu hết mọi người sống với mười đến mười hai cảm xúc.

13:49 giúp bạn hiểu rõ hơn, tôi sẽ chỉ bạn một ứng dụng

13:52 mà chúng tôiđã lập ra,để giúp mọi người biết

13:54 họ đangở đâu trong vũ trụ cảm xúc này.

13:56 Chúng tôiđã phát hoạ địađồ của tất cả cảm xúc trên một bảnđồ,

14:00 và bảnđồ cho bạn thấy những cái trục.

14:03 Vì vậy,ở đỉnh của trục trong vũ trụ của cảm xúc,

14:08 ta có nhiều năng lượng hơn, nếu bạn đồngý

14:12 đến dưới đáy là những cảm xúc dễ chịu hơn.

14:14 Bên trái là những cảm xúc tích cực hơn

14:16 và bên phải là những cảm xúc tiêu cực hơn.

14:19 Như bạn thấy, chúng tôiđã phát hoạ gần 20 loại cảm xúc phổ biến nhất,

14:22 lúc này, khi tôi đang nói chuyện với bạn

14:24 thì bạn đang đâuđó trong mạng lưới này

14:26 Bạn đang đâuđó trong vũ trụđể trải nghiệm một trong những hành tinh này,

14:30 và ta có thể thêm vào 100,

14:33 200, 1000 cảm xúc khác.

14:37 Dođó chúng tôi lập ra ứng dụng này,

14:38 cố gắng đưa ra 34,000 loại cảm xúc,

14:40 và lúc bắt đầu thì ứng dụng này chỉ có 2,000 loại thôi.

14:43 Bạn có thể đi vào một trong 64 thiên hàđể sống, bắt đầu điều hướng

14:51 và nhìn xem đâu là nơi bạn liên hệ với những cảm xúc khác.

14:55 bởi nếu không biết mìnhở đâu, bạn sẽ bị mất phương hướng.

14:58 Kể từ giờ, bạn sẽ điều khiển được cảm xúc của mình,

15:01 và điều này rất quan trọng với sức khoẻ, niềm vui

15:04 và thành công của chính bạn,

15:05 dù bạn đang làm bất cứ điều gì,

15:07 là một vận động viên thể thao hay một lãnh đạo kinh doanh

15:10 thì bạn có thể kiểm soát trạng thái cảm xúc

15:12 về những gì đang xảy ra với mình.

15:13 Nếu không biết mình đangở đâu,

15:15 làm sao bạn có khả năng kiểm soát những điều này?

15:17 Rõ ràng câu trả lời là không thể.

15:19 Thế nên, khởi đầu chuyến hành trình là bạn phải biết

15:21 mình đangở hành tinh nào.

15:24 Điều này được tạo rađể giúp bạn, và hãy nhìn lên góc trên cùng,

15:27 nó chỉ đại khái bạnở đâu trong vũ trụ này mọi lúc.

15:31 Giờ, ta có thể phóng lớn một trong 64 các thiên hà này

15:35 và nhìn vào một hệ mặt trời cụ thể.

15:37 Ta đangở đâu đây?

15:38 Có lẽ là tính hoà đồng.

15:40 Ta có thể nhìn thấy.

15:41 Hãy phóng lớn hệ mặt trời của tính Hoà đồng

15:44 và bắt đầu nhìn xem đâu là những hành tinh quay xung quanh bạn.

15:47 Nếu bạn muốn đi từ Hoà đồng sang một cảm xúc khác,

15:50 và dần điều hướng mình đến một nơi khác trong vũ trụ

15:53 thì bạn có thể thấy vị trí của mình.

15:56 Quan trọng nhất là bạn có thể theo dõi bạn

15:58 đangở đâu,để bạn có thể ghi một vài chú thích.

16:00 Chẳng hạn hôm nay bạn đến thăm hành tinh Nổi tiếng.

16:04 Tôi cảm thấy mình nổi tiếng.

16:06 Mọi người gặp và gửi tôi nhiều tin nhắn

16:08 và tôi cảm thấy mình quan trọng.

16:10 Và bạn có thể nhập mứcđộ phổ biến

16:11 mà bạn cảm thấy hoặc không cảm thấy

16:13 và giữ thông tin này,

16:15 và có thể tương tác điều này với bạn bè của bạn.

16:17 Bạn có thể chia sẻ nó trên Facebook, Tweet hay trên Gmail

16:23 và xem có ai khác nằm trong hệ mặt trời của Hoà đồng,

16:27 hay thậm chí trên hành tinh Nổi tiếng-

16:29 có ai khác nằm ngoàiđó không.

16:30 Tôi có thể theo dõi,

16:31 nhưđã làm với những con đường kiểm toán này, nơi tôiđã từng đến.

16:34 Nên đây là điểm khởi đầu của bạn, hãy bắt đầuđểý xem

16:37 bạn có biết mình đangở hành tinh nào,

16:40 đâu là những hành tinh gần bạn nhất,

16:41 và làm thế nàođể di chuyển quanhđó,

16:43 hayđể có được một số khả năng điều hướng trong vũ trụđó.

16:48 Vì vậy, điều đầu tiên là bạn phải tìm hiểu tiềm năng điều hướng

16:51 điều này được thiết kếđể giúp xây dựng tiết mục cảm xúc của bạn.

16:54 Bạn không chỉ bị mắc kẹt với mười hai cảm xúc,

16:57 hay một số người thẳng thắn cho rằng:

16:59 hai!

16:59 Tôi cảm thấy "yuck" hoặc "OK," hai chuyển động duy nhất họ có.

17:04 Thế nên bạn phải tạo ra một tiết mục,

17:07 và điều bạn khám phá ra khi bắt đầu xây dựng tiết mụcđó,

17:10 có một số cảm xúc là thuốc giải độc tốt hơn những loại khác.

17:13 Dođó bạn có thể định hướng.

17:16 Cuộc diễn tập thứ hai,

17:17 một khiđã bắt đầu định hướng được vũ trụ,

17:21 thực sự, một khi bạn nhận được một hành tinh vững chắc hơn,

17:24 thì không có đúng hay sai, mà liệu cảm xúc này có giúp ích cho bạn không?

17:27 Khi bạn đến được một hành tinh vững chắc hơn,

17:30 bạn có thểởđó không?

17:31 Nó đòi hỏi bạn thực hiện một thao tác riêng biệt,

17:34 nó được gọi là Làm chủ,

17:35 nơi bạn thực sự lấy cảm xúc làm chủđề-đó là một kinh nghiệm chủ quan,

17:42 dưới mức nhận thức thực sự của bạn,

17:44 bạn thuộc loại chủđề của nó, tức là nóđã tóm được bạn.

17:48 Vì vậy, nếu bạn tức giận, nếu sự tức giận đi qua hệ thống của bạn,

17:52 nếu bạn thuộc hành tinh tức giận,

17:53 nóđã tóm được bạn rồi.

17:54 Bạnđã không có nó; nhưng nó có bạn.

17:57 Cáchđể kiểm soát nó là đối tượng hóa nó.

18:00 Như:'' Oh, mày là sự tức giân.''

18:02 Vậy bạn xem nó như một kinh nghiệm chủ quan

18:04 và bạn đối tượng hoá nó.

18:05 Nếu bạn đối tượng hoá nó, bạn dễ dàng tóm được nó.

18:08 Nếu bạn làm được điềuđó với cảm xúc tích cực,

18:11 khiđó bạn có thể đẩy bản thân tới phía tích cực của vũ trụ

18:14 vàởđó.

18:17 bạn không cần phải cảm nhận những thứ bạn không muốn nữa.

18:21 Sự đau khổ là tuỳ chọn, bạn không cần phải cảm nhận nó.

18:25 Nhưng nếu bạn không kiểm soát được,

18:27 vậy ai sẽ làm điềuđó?

18:29 Câu trả lời chính là con người bên ngoài bạn.

18:31 Vì thế tôi thực sự khuyến khích bạn,

18:33 nếu muốn thay đổi cuộc sống của bạn mãi mãi

18:35 bởi sau cùng, cảm xúc sẽ dự đoán tình trạng sức khoẻ của bạn,

18:38 chúng sẽ dự đoán hiệu suất, hạnh phúc và sự thoả mãn của bạn,

18:42 chúng sẽ xác định khả năngđể bạn đưa ra những quyết định hiệu quả,

18:47 cảm xúc sẽ làm chủ những điềuđó, ngay cả động lực và những thứ khác.

18:50 Nếu bạn không biết về họ và có quyền kiểm soát chúng,

18:53 thì nó gần giống với việc trúng số độc đắcở thực tại vậy.

18:56 Vì thế khi bạn rời khỏi đây hôm nay, hãy tự hỏi bản thân:

19:00 tôi đang sống trên hành tinh nào?

19:03 Đâu là hành tinh tôi muốn sống?

19:05 Và hãy bắt đầu hành độngđể được sống trên hành tinh mà bạn muốn

19:09 thay vìđể cuộc đời đẩy bạn bất cứ lúc nào.

19:13 Hãy hình dung một thế giới nơi tất cả chúng ta

19:15 có thể chọn hành tinh mà mình muốn sống,

19:18 điều hướng loại hệ mặt trời

19:20 hay những ngân hà nào mà ta muốn trải nghiệm

19:23 Hãy tưởng tượng một thế giới

19:24 khi bạn đến một quán barđể tán một người đẹp tạiđó,

19:29 Bạn không cần phải uống say

19:31 trước khi đếnđó.

19:33 Hãy tưởng tượng bạn có thể tự mình làm điềuđó.

19:36 Hãy hình dung một thế giới

19:38 nơi bạn không cảm thấy lo lắng vì kì khi hay phỏng vấn xin việc,

19:42 nơi bạn không còn sợ hãi khi đứng trên sân khấu.

19:45 Hãy hình dung một thế giới nơi con bạn không còn bị bắt nạt

19:49 không sợ hãi hay bị bắt nạt nữa.

19:52 Nếu điều khiển được những cảm xúc, bạn hoàn toàn có thể thay đổi cuộc sống.

19:57 Thế nên tôi khuyến khích bạn

19:58 hãy bắt đầu tự hỏi bạn thuộc về hành tinh nào

20:02 và hãy đặt mình vào vũ trụ này,

20:05 vào một phần của vũ trụ mà bạn thật sự muốn sống.

20:09 Cảm ơn các bạn rất nhiều.

20:10 (Vỗ tay)

Study with Looplines Download Captions Watch on YouTube